Thiep moi 1

GIÓ ĐƯA GIÓ ĐẨY BÔNG TRANG…

Posted By on May 10, 2016

Tạp bút – Y Nguyên

Giáp Tết, tôi dọn vườn, chợt nhận ra cây bông trang nép mình khiêm tốn dưới chân rào. Lạ, bởi từ lâu tôi không còn thấy bông trang.

Vài mươi năm trước, bông trang không thiếu. Chốn quê, nhà nào cũng dăm bụi bông trang nơi đầu hè, trước sân, cổng ngõ…. Nhà dân có bông trang, sân đình, chùa, miếu mạo cũng có bông trang, những cây bông trang hoa nở lớn bằng bàn tay, vun đầy như mâm xôi, trắng ngà, đỏ ối, lá thuôn dài, xanh bóng, còn thân thì thẳng đuột, mốc thếch, chi chít ken nhau trong tán lá rậm rì.

Bông trang không quí phái, không đài các, kiêu sa dù là trang đỏ hay trang trắng. Đặt cạnh hồng nhung, lay ơn, thược dược, trang cứ như… gã nhà quê chân đất đứng cặp đôi cùng chàng công tử thị thành! Mà quê thật, quê một cục - bởi trang xuề xòa, dễ dãi: dậm vào đâu cũng sống, chẳng kén canh chọn cá, chẳng cần chăm bón, tưới tắm lôi thôi. Đất bạc màu, đất cỗi cằn, sỏi đá cũng không sao. Trang cứ điềm nhiên xanh tốt, điềm nhiên đơm hoa, một thứ hoa cũng “mặc bền, ăn chắc”, nở kéo dài mươi bữa, nửa tháng mới chịu tàn. Không chỉ có vậy, bông trang còn nở sai, sai chi chít từ gốc đến ngọn. Và nữa, nở tứ mùa bát tiết, dù nắng dù mưa. Nông thôn xưa, nhà nào một năm cũng năm bảy cái giỗ; rồi còn ngày rằm, mùng một, cúng đình ,cúng chùa, cúng đất (cúng Thổ Công), cúng ông Táo, cúng đầu năm và v.v…. Bất kể cúng giỗ gì, bình hoa chưng bàn thờ bao giờ cũng có bông trang. Tiện lợi, hiển nhiên rồi; nhưng phải chăng  những cây bông trang chưng bàn thờ kia còn gửi gắm, hàm ngụ bên trong khát vọng nghìn đời của người quê: luôn ước ao những gì mộc mạc, đơn sơ nhưng khỏe khoắn, vững chãi, lâu bền. Nếu chỉ mong cầu bấy nhiêu thì bông trang có đủ: mưa dầm không chết, nắng hạn không chết, rễ ngoằn ngoèo, bấu chặt vào đất đá, bão giông chỉ đủ sức vặt chơi vài túm lá chứ lay đổ cả cây thì quả khó lòng…

Gió đưa, gió đẩy bông trang

Bông búp về nàng, bông nở về anh…

Quả là ngạc nhiên khi hai câu ca dao quá dễ thương ngày còn nằm võng nghe mẹ hát ru lại hiện về đúng lúc trong tôi. Bằng mối tình quê khó nói – phải mượn hình ảnh của cây mà gửi gắm, đẩy đưa – hiển nhiên “anh nhà quê” bông trang đã tự tin bước thẳng vào văn chương, làm đẹp cho văn chương bởi chính cái quê mùa mộc mạc của mình! Phải rồi, dẫu cho đời quê thay đổi, dẫu cho người quê thay đổi, cái mộc mạc, chân chất có thể tạm lắng chìm, nhưng bao giờ cũng ăn sâu, bám rễ, trường tồn hơn vẻ hào nhoáng nhất thời.

… Đã giơ cao cuốc, toan bổ xuống bụi bông trang; nhưng nghĩ sao, tôi lại ngập ngừng. Rốt cuộc, tôi lẩn thẩn bứng nó về, đem trồng trước ngõ…

THỜI GIAN

Posted By on May 10, 2016

Hữu Tuệ  -  Kiều Xuân Cảnh

 

Bóng qua
                 Không kịp ngoảnh nhìn,

Đôi khi bỗng thấy
                             Giật mình với ta.

Bồi hồi
            CÒN – MẤT
                                   Ngày qua,

Câu thơ hiu hắt
                          Cội già
                                     Phủ rêu!

…Thương Ba
                     Lay lắt xế chiều,

Má đi lưu luyến
                          Bao điều chưa khuây.

Chú lên cánh hạc
                            Về Tây,

Bài thơ bỏ dở
                      Những ngày tuyết sương!

Thời gian
               Chuyển bước vô thường,

Ngẩn ngơ
               Mái tóc điểm sương
                                              Giữa chiều.

Bóng loang
                    Nhuộm sắc tiêu điều,

Trái tim tỉnh thức
                             Nhịp đều
                                            Vô biên.

EM XIN LỖI THẦY…

Posted By on May 10, 2016

Viết ngắn  – Y Nguyên

Giờ thì thầy đã đi xa. Nhưng cũng không phải quá xa; bởi trong kỉ nguyên “thế giới phẳng” này, có cái cự li nào là xa xôi đến mức không thể trò chuyện được đâu? Số điện thoại của thầy em cũng đã đã xin, đã giữ; nhưng bao lâu rồi nó vẫn nằm câm lặng trong danh bạ của em như kẻ bị lãng quên. Mà đúng, lãng quên; bởi em không nhớ, thật sự không nhớ đến sự tồn tại của nó cho đến lúc tình cờ đọc câu chuyện “Người thầy đầu tiên” của Aitmatov em mới giật mình mà nhận ra: sự vô tình của nhân sinh, bao giờ và ở đâu, cũng là điều vô cùng có thật!

Phải; sự vô tình. Bởi nói “vô ơn” thì nặng quá. Nhưng nếu dám rạch ròi và thẳng thắn, ta có thể bảo rằng: có một cái gì na ná ở đấy. Và không ai khác, kẻ vô ơn ấy chính là em…

Ừ, thì em là một kẻ không thành đạt, một kẻ “thất cơ lỡ vận”. Nhưng… phải chăng điều ấy lại quan trọng đến mức em không dám một lần gặp lại thầy? Tấm lòng một người thầy thực sự nào có khác mẹ cha, đâu chỉ quan tâm tới học trò vì chuyện thành đạt hay không! Chưa kể, một tấm lòng thật sự mẹ cha, đúng ra, còn phải quan tâm nhiều hơn tới những đứa con bất hạnh, thiệt thòi. Không thế, sao bạn bè đồng lớp, đồng khóa gọi điện vấn an, thầy luôn nhớ, luôn hỏi thăm: thằng N bây giờ làm gì, ở đâu….

Ấy vậy mà em lại vin vào những thua buồn, bất hạnh riêng của mình để hàng bao năm tránh né, từ chối không ghé thăm thầy, không gọi điện vấn an thầy vào những ngày lễ Tết – đặc biệt là vào dịp 20/11 hàng năm. Và em cứ khư khư giữ ý của mình, nghĩ mình làm đúng; cho đến hơn hai phần của kiếp người, khi đã gần kề cái tuổi “tri thiên mệnh”, em mới chợt nhận ra rằng: mình đã sai, quá sai!

Thầy ơi, em xin lỗi thầy, trăm lần, nghìn lần, vạn lần. Ngày 20/11 sắp đến rồi. Em biết mình sẽ phải làm gì đó. Nhất định sẽ phải làm gì đó, để chuộc bớt lỗi lầm, cho dẫu là đã muộn. Liệu em có muộn không hả thầy?

Không; em tin sự phản tỉnh của lương tri không bao giờ là quá muộn. Tấm lòng thầy như cha mẹ; em tin thầy sẽ hiểu, cảm thông và tha thứ cho em.

…Như thầy đã từng tha thứ cho những lỗi lầm của đứa học trò dại dột ngày xưa.


THỊ HIỆN ĐẢN SANH

Posted By on May 10, 2016

ĐỨC HẠNH

Thị hiện Đản sanh”, là cụm từ được chỉ chung cho tất cả các bậc Thánh nhân, chư Phật, Bồ Tát khởi lên ý niệm tự phát nguyện“Thị hiện”, là muốn và đến các quốc độ Trời, Người (cõi người nhiều hơn) đã định sẵn trong tâm để hóa độ. Sau đó, quán chiếu vào, để tìm kiếm, chọn cho mình một người Mẹ trong những gia đình có tâm từ bi, thánh thiện, đạo đức, rồi nhập Thánh thai . Sau khi chào đời, bản thể lớn khôn, trí tuệ cao vời, liền Thị hiện vào dòng đời, dấn thân, lê gót khắp nơi trên mọi nẻo đường bản xứ mình, giáp mặt với mọi giai cấp, để hiển bày các đạo lý mang tính Thánh giáo, Thiện đạo, Thiện nghiệp, giáo lý giải thoát vốn đã và đang có mà khai thị, thị giáo cho các chủng loại chúng sanh Trời, Người thật bình đẳng, ai cũng được thăng tiến lên các nấc thang Chân, Thiện, Mỹ, giải thoát siêu lên các cảnh giới  Phật, Thiên, Tiên  sau khi xả bỏ báo thân, là cái quả sau khi thấy đạo, hành đạo.

Theo lý giải trên được thấy rõ ở cụm từ “Thị Hiện Đản Sanh”. Tuy nhiên, ta cũng có thể lý giải ngược lại “Đản Sanh Thị Hiện” qua từng phần : Các Thánh nhân phát nguyện Thị hiện hóa độ chúng sanh. Tiếp theo, tự quán chiếu xem xét quốc độ và giai cấp đạo đức ở các quốc độ Trời, Người đã được chọn, rồi quyết định thát sinh, nhập Thánh thai. Sau khi chào đời, khôn lớn giữa dòng đời, có trí năng siêu việt, là lúc hiển bày đạo lý vốn có sẵn, dấn thân thị hiện đó đây, để dắt dẫn chúng sanh từng bước tiến lên các cõi trên (Phật, Trời…”). Gọi là “ĐẢN SANH THỊ HỊÊN” . Bởi do có quyết tâm thị hiện (sanh ra), là động cơ thúc đẩy nhập thế cục giữa cuộc đời, khi khôn lớn lên, tuệ giác bừng sáng cao độ, nội thức thâm sâu các đạo lý  Phật, Bồ Tát hay Thánh thiện, là có  thị hiện theo sở nguyện ra giữa trường đời để hiển bày các đạo lý của mình mà khai thị cho chúng sanh được thấy đạo, tức học đạo, hành đạo và đạt đạo, đúng với định lý của Hoa Nghiêm “Sở hữu cố bỉ hữu” (Cái này có, cái kia có). Cả hai bên: Bên thị hiện thuyết giáo và bên tiếp nhận giáo pháp có thực hành. Thật là đúng với ý nghĩa Thị hiện Đản Sanh của Phật Giáo để chỉ cho Phật, Bồ Tát vào các thế giới chúng sanh để độ thoát chúng sanh, không có gì khác hơn !

Nói rõ hơn, với các bậc Thánh nhân, Phật và Bồ Tát ở 10 địa (Thập địa) đang trú xứ ở các thế giới Phật, Bồ Tát, chư Thiên. Thì luôn luôn khởi lòng Thị hiện vào các thế giới chúng sanh : Trời, Người, để hiển bày giáo pháp Nhân đạo, Thiên đạo, Bồ Tát đạo, Thanh Văn, Duyên Giác, Phật đạo, mà khai thị, thị giáo cho các giới chúng sanh tại bản xứ mình đang Thị hiện,(có mặt thực tại) được thấy các lý đạo Nhân, Thiên, Bồ Tát, Phật mà hành, để thăng tiến lên các cõi trên. Qua đây cho ta thấy riêng tại trái đất của loài người này thôi, đã và đang, sẽ có vô số chư Phật, Bồ Tát, Thánh nhân thị hiện khắp nơi trên thế giới bằng nhiều hình thức, phương tiện, tướng trạng và hiện tượng khai thị khác nhau nhưng, cùng một tên gọi “Bồ Tát”. Cụm từ này, do các vị đạo sư trong Phật Giáo Phương Đông đã chứng đắc, nhìn thấy. Cho nên, dù là một Đức Khổng Tử, một bà Mẹ Teresa (Ky Tô giáo), cả hai là hình tướng thế gian, ngoại đạo nhưng, tâm hồn là Bồ Tát chỉ đạo cho hành động và lời nói là Bồ Tát trên vận hành dạy con người làm thiện, cứu cái đói lòng,  thân bớt khổ, đã được nhân loại trên thế giới tôn vinh lên hàng Thánh Nhân, được đứng vào ngôi vị Đản Sanh. Rõ thực,  Đức Khổng Tử đã có một nền đạo đức học, dạy cho con người phải có đạo đức, qua tư tưởng : “Những cái gì ta không muốn (xấu, ác, khổ đau, tác hại,…), thì đừng làm (bán cái) cho người khác. (Kỷ sở đắc dục, vật thi ư nhân). Nên tu thân, để có đạo đức mà “tề gia, trị quốc, bình thên hạ”. Cũng như phải có “Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín” trong giao tế với nhau mới xứng đáng là con người, đúng nghĩa nhân bản, nhân đạo. Còn Bà mẹ Têrêsa sinh trưởng tại Ấn Độ, bà có 500 cơ sở từ thiện tại bản xứ, cho nên bà thường thị hiện tại các nơi đó, để vỗ về, thăm hỏi, cứu đói, bịnh tật cho hằng ngàn dân Ấn Độ bị nghèo khổ, đói rách.

Đức Khổng Tử và Bà Têrêsa, là người thế gian mà vẫn có tâm Bồ Tát, huống hồ những  chư Tăng, Cư sĩ , Nhân sĩ trong Phật Giáo, lại càng có Bồ Tát nguyện, Bồ Tát hạnh, Bồ Tát đạo đích thực các cấp (cao, trung, thấp), được thấy qua kinh điển, sách báo, tài liệu lưu trữ từ Đức Thích Tôn khi còn tại thế, sau Phật nhập Niết Bàn, cho đến những thế kỷ gần đây và hôm nay và cả mai sau nữa, luôn luôn đều có vô số Bồ Tát các cấp Đản sanh, Thị hiện khắp các nước trên thế giới nhân loại cho mục đích độ thoát sinh tử. Chưa nói đến hằng trăm ngàn Bồ Tát các cấp, đã Đản sanh thị hiện vào thế giới Ta Bà trong vô lượng thời gian quá khứ, được Đức Thích Tôn nói trong kinh Hoa Nghiêm, là đằng khác !

(more…)

BẢO NƯỚC ĐỪNG CHẢY

Posted By on May 10, 2016

Hữu Tuệ

Trích truyện trong kinh Bách Dụ

Thuở xưa có một người đi đường rất khát nước, xem thấy bên đường có cái hang, dòng suối từ trong ấy chảy ra nước trong leo lẻo, kế bên có cái thùng hứng nước đầy tràn. Người kia bèn kề miệng uống. Sau khi uống đỡ khát rồi, y chỉ cái thùng và nói:

   – Ta uống đỡ khát rồi, vậy nước ơi! Đừng chảy ra nữa.

Nhưng nước vẫn y nhiên chảy mãi không dừng. Người kia tức mình quá, đứng bên cái thùng chửi rủa om sòm. Mọi người thấy thế cười và trách anh ta rằng:

   – Anh cần gì làm thế, hãy lánh đi nơi khác đi, hà tất phải bảo nước dừng chảy nữa.

Lời bàn:

                Người ơi sao cạn nghĩ, 

                Chỉ biết mình không thôi.

                Hãy xoá nhanh vị kỷ,

                Ươm mầm Từ tốt tươi.

                Cho ta và cho đời,

                Thắm xanh tình nhân ái.

                Nguồn suối trong tuôn mãi,

                Chảy về khắp muôn nơi.

CON LỪA

Posted By on May 10, 2016

Sưu tầm và viết lời bàn: HỮU TUỆ

Câu chuyện ngụ ngôn kể rằng: Người nông dân nọ có một con lừa già. Một hôm, con lừa bị rơi xuống cái giếng khô cạn và đau đớn kêu la thảm  thiết. Sau khi bình tĩnh đánh giá tình hình, vì thương cho con lừa , người nông dân đã quyết định nên nhanh chóng giúp nó kết thúc sự đau đớn. Anh gọi thêm mấy người hàng xóm để cùng lấp đất chôn con lừa tội nghiệp. Lúc đầu, con lừa  kinh hoàng vì những gì người ta đang làm đối với nó. Nhưng khi từng tảng đất được hất xuống giếng liên tiếp theo nhau ập trên vai nó, một ý nghĩ chợt lóe lên: “Cứ mỗi lần một tảng đất rơi đè lên vai, nó lại lắc mình cho đất rơi xuống và ngoi lên trên”. Và nó đã làm như vậy, từng chút từng chút một, với một lời tự nhủ và tự cổ vũ: “ Nào mình hãy hất nó xuống và bước lên trên, hất nó xuống và bước lên trên…” Mặc cho sự đau đớn ê ẩm phải chịu sau mỗi tảng đất ập xuống, mặc cho sự bi đát cùng cực của tình huống đang gánh chịu, con lừa tiếp tục chiến đấu chống lại sự hoang mang, hoảng sợ, tiếp tục theo đúng phương châm “hất nó xuống và bước lên trên”.

Không bao lâu. Cuối cùng dù bị bầm dập và kiệt sức, con lừa già đã vui mừng đắc thắng bước lên khỏi miệng giếng. Những gì tưởng như sẽ đè bẹp, chôn sống nó, trên thực tế đã cứu sống nó. Tất cả đều nhờ vào cái cách mà con lừa đã can đảm đối diện với nghịch cảnh của mình.

Có những thứ mình tưởng là bất hạnh, thì có khi lại chính là những thứ mang lại cho mình may mắn và hạnh phúc.

Cuộc sống sẽ đổ rất nhiều thứ khó chịu lên người bạn. Hãy xem mỗi vấn đề bạn gặp phải là một hòn đá để bạn bước lên cao hơn. Chúng ta có thể thoát khỏi cái giếng sâu nhất chỉ đơn giản bằng cách đừng bao giờ đầu hàng.

Cuộc sống là như vậy đó. Nếu Ta đối mặt với các vấn đề của mình một cách tích cực và quả cảm, khước từ sự hoảng loạn, sự cay đắng và sự tự thương hại, thì những nghịch cảnh tưởng chừng có thể chôn vùi chúng ta, lại sẽ tiềm ẩn trong chính nó những phần thưởng không ngờ tới. Hất nó xuống và bước lên trên, hãy can đảm bước từng chút một ra khỏi cái giếng mà chúng ta đang gặp phải.

LỜI BÀN:

                     Hất xuống rồi bước lên trên,

                     Tự tin sẽ biến sức bền nâng ta.

                     Mang thân sinh cõi Ta bà,

                     Nghiệp mang phải trả ai mà… giúp thay!

                     Hất xuống rồi bước lên ngay,

                     Thành công – thất bại đổi thay do mình.

                     Đừng than: “thế thái nhân tình”,

                     Nên luôn tự nhủ: vươn mình bước lên. 

Chữ Đạo

Posted By on September 3, 2015

                                               CHỮ  ĐẠO

                                                                     ĐỨC  HẠNH

  Chữ Đạo,là tiếng Trung Hoa,dịch ra Việt ngữ là con đường.Con đường được có hai loại : Có hình tướng,không hình tướng.

   Có hình tướng (hữu vi tướng),là đường trên mặt đất như những con đường mòn trên núi, trong làng,đường quốc lộ từ tỉnh này qua tỉnh khác,gọi là đường cái quang. Đường để cho người đi,xe chạy trên đó và  đường sắt( xe lửa ).Cũng có đường dưới mặt đất,gọi là địa đạo.Địa đạo có hai loại : đường xe lửa ngầm (Subway) và đường hầm.Những con đường sau đây ,cũng thuộc về hữu tướng;như:đường công danh, đường đời, đường khổ, đường sanh mạng, đường song song, đường chân trời, đường hàng không, đường cùng, đường xích đạo,v.v…Những con đường có tướng cũng có hai: Bằng phẳng và khúc khuỷu, ổ gà, ghồ ghề.

Đường không có hình tướng (vô vi tướng). Con đường vô vi thuộc về tâm(tâm đạo), Con đường thuộc về tâm, cũng có nhiều đường đi lên và xuống.Tâm đi,Thần thức đi,chứ không phải thân(chân) đi.Đường đi lên,được biểu thị cho các cõi Thiên Đàng,Cực lạc…Đường đi xuống được biểu thị cho các cõi Địa  ngục, Ngạ quỷ(địa ngục đạo, ngạ quỷ đạo, súc sanh đạo…).Hai loại đường vô vi này dành cho tâm linh con người, sau khi chết thần thức ra đi đến các cõi ấy  theo nghiệp quả của đời trước.

  Đường đi lên, được gọi là đường sáng. Đường sáng ở đây, chỉ cho tâm trong sáng. Trong sáng có 3 cấp CHÂN, THIỆN, MỸ. Con đường Chân, là đường về cõi Phật (cõi vô sanh, vô tử: Niết bàn, Cực lạc ) do tâm có trí ruệ giác ngộ,( đạo giác ngộ), cho nên chữ Đạo trong Đạo Phật, là Bản thể Chân như.

  Con đường Thiện, là con đường lên các cõi Trời, gọi là Thiên Đạo, do đời trước làm nhiều  việc Thiện tại cõi người nhưng, tâm còn ngã mạn, ngã sở, ngã kiến…

  Con đường Mỹ,là con đường cõi người ,gọi là Nhân đạo,do đời trước chỉ có giữ đúng 5 giới luật Phật,không tu tập các pháp vô ngã,cho nên chữ Đạo ở cõi người( Nhân Đạo),gọi là đạo làm người.Đạo làm người có nhiều thứ;như đạo vua tôi,đạo quân sư,đạo vợ chồng,(phu thê)đạo bạn(đạo hữu). Chữ Đạo tại cõi người,còn gọi là Bổn phận,như nói bổn phận làm con đối với cha mẹ,bổn phận kẻ ở đối chủ,bổn phận chủ đối với tôi tớ,bổn phận vợ đối với chồng,chồng đối với vợ, bổn phận làm cháu đối với ông,bà,tổ tiên…bổn phận người dân trong nước đối với Tổ quốc,bổn phận chính phủ đối với dân,v.v…Ngoài bổn phận,Đạo còn ở Nghĩa vụ;như những nghĩa vụ quân sự đối với Tổ quốc lúc lâm nguy,nghĩa vụ phải bảo vệ an ninh,nghĩa vụ đi bầu cử, giáo dục giới trẻ,v.v…

  Đạo,theo nhà Phật có hai: Thiện đạo và Ác đạo.Hay nói khác hơn;đạo trật tự,đạo vô trật tự.Thiện đạo là đạo có trật tự.Ác đạo là đạo vô trật tự.Hai con đường trật tự, vô trật tự (thiện ,ác)này cũng được thấy ở hai lãnh vực hữu tướng hiện thực và vô tướng.

   Đạo hữu tướng hiện thực trật tự,như những con đường xa lộ liên tỉnh,đường phố…ở thuở ban đầu mới kiến tạo,rất bằng phẳng,láng mướt,thật trật tự.Sau đó bị lở lói,ổ gà,khúc khuỷu,do những duyên ác gây ra,đó là những xe tải lớn chở quá tấn,không theo quy luật của sở giao thông nhà nước,đã quy định bao nhiêu tấn hàng đối với xa lộ liên tỉnh,đường phố ,là nguyên nhân làm lở đường . Bên cạnh đó sở giao thông không lo tu sửa,không có biện pháp xử lý thích đáng đối với những xe chở quá tấn quy định. Cả hai;tải quá tấn,không sửa chữa…đều là những thứ đạo ác,vô trật tự (không thứ tự).Hai con đường bằng phẳng (trật tự-thiện) và  khúc khuỷu,ổ gà(vô trật tự-ác) được thấy rõ giữa các nước văn minh và nhược tiểu trên thế giới.

   Đạo vô tướng có trật tự,cũng được biết qua những tài liệu kinh điển,sách vở nói về tiến trình hình thành bản thân của con người và các loài vật về thai sanh,noãn sanh,thấp sanh,hóa sanh.Về thai sanh,được Kinh Giải Thâm Mật nói đến đạo Kiết Sử về bản thân con người từ lúc các duyên(noãn châu nữ,tinh trùng nam) hợp lại có trật tự.Thứ đến có thần thức (linh hồn) vào để làm con của cặp vợ chồng.Ba thứ ấy tương duyên nhau rồi,thì đạo kiết sử trên đà cấu tạo bản thể hài nhi theo quy trình trật tự,cho đến khi nào đầy đủ 6 căn,là lúc hài nhi chào đời,được thấy mẹ tròn,con vuông.

    Các loài vật khác,tiến trình kiết sử bản thể của chúng cũng không ngoài cái đạo trật tự siêu nhiên ấy.Tuy nhiên cũng có đạo vô trật tự,mà bản thân hài nhi con người nói riêng, chào đời bị khuyết tật.Giai do bởi người cha,hay mẹ,không tuân theo đạo trật tự về  ăn, uống,không vệ sinh, có chất độc.Làm cho vận hành kiết sử hài nhi trong bụng mẹ bị rối loạn,vô trật tự.Đây là trường hợp về sinh vật lý.Hoặc là do quả báo nghiệp đời trước của hài nhi,sống cuộc đời vô trật tự ở tâm hồn(hành động ác) nên chi tái sanh làm người phải bị quả báo ấy.

   Để chứng minh thêm cái đạo trật tự hữu tướng kiết sử về hóa sinh(làm ổ), noản sinh(nở trứng)được thấy ở những loài vật;như các con Vò Vò, Bướm,loài Ong,kiến,Chim,Ba ba,Rùa,Ếch,Cá Sấu,v.v…

   Đạo kiết sử hóa sinh. Nghĩa là cách thức,phương cách cấu tạo con,tổ,ổ.Như các loài Bướm,do từ những con sâu già.Chúng nằm im trên lá,thân cây.Sau đó cơ thể chúng tự kiết sử lấy một màn trăng trắng như sương,bao phủ lên cơ thể chúng.Đến khi được đầy đủ thân bướm,thì bướm bắt đầu nhịp cánh,rồi bay đến hút mật ở các loài hoa.Sự hóa sinh này,cũng được thấy ở lòai Vò Vò kiến tạo tổ,sanh con,được thấy cách thức trật tự ở con Vò Vò.Vò Vò mẹ bay đến chỗ có đất ướt,đưa miệng vo đất tròn,rồi bay về nơi đã chọn xây tổ.Nhiều lần như vậy,thấy đủ để cho con sâu vào nằm trong đó,liền đi tìm con sâu,đem về bỏ vô đó,rồi tha đất, bịt kín lại.Đúng ngày,đúng tháng,con sâu thành Vò Vò,tự mở tổ bay ra.

   Phương cách, cách thức, xây dựng một cái tổ(ổ) theo quy luật trật có kỹ thuật,được thấy thêm ở hai loài Ong và Kiến, để sanh Ong con,trứng nở kiến con.Hai hình ảnh Tổ ong và Ổ kiến.mà mỗi loài Ong,loài Kiến có cách xây dựng tổ,ổ rất trật tự, có kỹ thuật.Được sách Vạn Vật nói đến của đạo sống trật tự  hai loài Ong,Kiến.Chúng sống thành đoàn,có tổ chức:Ong Chúa,Ong Thợ,Ong đực.Ong chúa là ong Cái.Ong chúa và Đực sau khi giao hợp,ong đực chết,chỉ còn lại ong Chúa  Cái trong vai trò kiến tạo con.Còn ong Thợ lo đi hút mật ở các hoa,đem về tổ nuôi ong con.Về Kiến,có kiến Thợ,kiến Cái,kiến Đực.Hai loài Kiến,Ong luôn có đời sống đạo trật tự trên, dưới đâu ra đó,không lộn xộn.Được thấy,khi di chuyển đi hàng một(kiến),khi bay,cùng bay một bày với nhau (ong ).

   Kiết sử noãn sinh của các loài có cánh,không cánh sau đây: như Chim,Gà,Ếch,Ba Ba,Rùa,Cá Sấu,v.v…đẻ trứng. Mỗi loài nói trên,đều có đạo nở con bằng trứng, rất là im lặng,kín đáo và trật tự. Chim,Gà đẻ trứng trong ổ,rồi ấp,nở con.Gà được chủ nhà lót ổ sẵn chỉ có đẻ và ấp.Với loài chim,mới đáng nói đến cách thức lót ổ của chúng trước khi đẻ trứng.Mỗi loài chim có cách lót ổ khác nhau,như Giòng Giọc lót ổ quá kỹ dài như trái bầu,có lổ để ra,vô.Chim gõ Kiến quá lười,chuyên tìm bọng cây làm tổ để ở và đẻ trứng,nở con.Chim Ưng (Eagle) Diều hâu chuyên môn lót ổ trên cây cao,ổ lớn,nhiều cọng cỏ to. Còn Cu đất,cách làm tổ thật đơn giản.Cu trống không làm,Cu mái làm tổ.Trước khi làm,Cu mái có một quy trình,trong đó có những phương cách như: đi tìm chỗ lót tổ,sau đó tha những cọng cỏ khô hay rơm,bay đến nơi đã chọn nhiều lần.Cỡ chừng vài chục cọng ,là đủ thành cái tổ.Giữa tổ nhiều cọng ,chung quanh trên miệng lưa thưa.Chủ lực xây tổ bằng cái mỏ của nó,ở các việc tha cỏ,sắp xếp,đan qua,để lại.Thấy không vừa ý,mổ lên,để qua chỗ khác.

  Riêng loài Ếch đẻ trứng trên mặt nước,rồi bỏ mặc cho nước làm công việc kiết sử để thành Ếch con.Trước khi thành Ếch con,trứng thành con nòng nọc.Nòng nọc đứt đuôi, thành ra Ếch. Các loài Ba Ba,Rùa,Cá Sấu đẻ trứng trên cát hay đất.Ba loài này biết sắp đẻ trứng,chúng lên bờ, đào đất,cát thành trũng cạn,rồi đẻ trứng vào đó,đưa chân lấp đất,cát lại cho kín.Xong cái đạo tự thân: đào đất, đẻ trứng, lấp đất rồi.Chúng trở lại biển cả ao,hồ, giao cho đất trời làm cái đạo kiết sử thành con.

  Qua những thứ Đạo sanh con,nuôi con,tạo dựng nơi ăn,chốn ở của hằng tỷ hữu tình chúng sanh nói chung,trong đó có loài người trên trái đất này.Nhưng mỗi loài đều có đạo riêng  như đã nói trên.Cũng như hằng tỷ tỷ vật thể vô tình chúng sanh,như cỏ,cây,hoa,trái…trên vũ trụ này,đều tự có Đạo riêng (phương cách)trên tiến trình cấu tạo bản thể,do các duyên giả hợp,là những đạo của ở đất, trời (nắng ấm,không khí,mưa) giúp sức(tăng  thượng duyên) để phát triển,tồn tại.

  Tôi muốn nói đến chữ ĐẠO,là phương cách,cách thức kiết sử,tức là cấu tạo bản thân,nơi ăn,chốn ở,sanh con cái,trên vận hành phát triển, mưu sinh,sống còn của muôn loài chúng sanh hữu tình,vô tình trên trái đất này,đều phải sử dụng vô số Đạo vốn có trong đất,trời và tự thân của muôn loài tạo ra nhiều kiểu Đạo. Chứ không phải chỉ riêng  ở chữ Đạo,là con đường.Nếu chỉ hiểu đơn độc, riêng về chữ Đạo không thôi,chúng ta sẽ không thấy,không hiểu về định lý Trùng Trùng Duyên Khởi khắp nơi đất,trời để tạo thành hằng tỷ bản thể chúng sanh hữu tình,vô tình và tiếp tục có mặt để phát triển,tồn tại.Nhất là loài hữu tình chúng sanh,trong đó có loài người, sau khi thành thân rồi.Trên bước đường mưu sinh và kể cả tu hành đạo lý tôn giáo,không thể không sử dụng những phương cách,cách thức,đường hướng(những thứ đạo) của đất,trời bang cho và tự biến chế ra đạo,để kiến tạo sự nghiệp…Điều này,được chứng minh qua những lời đối đáp giữa ba người A B C.

    Ông A hỏi:” Này anh B,đường hướng làm ăn của anh lúc này ra sao?”.Ông B trả lời:”Hết phương cách,đang trên đường thất nghiệp”.Ông A hỏi lại:”Anh có nhiều đạo bạn như vậy,không ai có đạo tâm,giúp cho anh phương hướng mới,để trở lại con đường làm ăn như xưa à?”.Ông B liền trả lời:”Những bạn tôi,ai cũng hết cách(no way),không còn đường binh,vì kinh tế nước nhà đang xuống cấp,do vậy mọi người đang sống với cái đạo im lặng”.Ông C hỏi :”Anh B,vừa rồi anh nói Đạo im lặng.Im lặng mà cũng có đạo nữa sao? Ông B đáp lời:”Có chứ.Đạo có nhiều nghĩa :thái độ,tư cách,phương cách,cách thức, đường hướng, quy trình, trạng thái như thế nào,do tâm khởi.Đạo liền xuất hiện ra thân,miệng một cách tự nhiên,gọi là “tâm nào,đạo đó”.Theo quy trình tự nhiên ấy,khó có thể dấu được cái tâm trật tự,vô trật tự của mình.Chính thái độ anh hỏi tôi, thiếu  nhã nhặn đó là đạo.” Đạo gì ? (lời ông C hỏi lại).Đạo ác, do tâm anh bị mất bình tĩnh(lời ông B nói).Ông C mở lời :”Tôi xin lỗi anh B nhé.Vậy mà xưa nay,tôi cứ ngỡ rằng; chữ Đạo dành riêng cho các tôn giáo ở lãnh vực kinh điển.Như tôi thấy, toàn bộ kinh điển Phật,kinh nào cũng có khế lý giảng luận,để cho hành giả thấy đạo giải thoát, mà hành.Có người hành bằng những phương cách:làm chủ tâm giữ giới, không sa ngã vào những  dục tình, tham ái, xa lánh những chỗ dục lạc thế gian.Tinh tấn tụng kinh, thiền tọa, niệm phật. Ăn uống đạm bạc, mặc vải thô, tiết chế vật chất đắt tiền,bố thí kẻ nghèo,…Người không hiểu,cho là hành hạ bản thân. Đâu có biết đó là Đạo giải thoát. Nay tôi được biết thêm chữ Đạo rất đa dạng,mà anh B vừa trình bày.(lời ông C thú nhận).

  Chữ ĐẠO,tiếng Tàu,đã được dịch ra tiếng Việt là con đường,thì chúng ta cứ sử dụng chữ “Đường” trong văn hóa VN,như nói con đường đi đến Phật(Đạo Phật),con đường đi đến Ngọc Hoàng (Đạo Cao Đài),tư cách của Vua đối với các Hạ thần…(Đạo Vua Tôi),vợ chồng đối với nhau cho đúng nghĩa chữ Tình(Đạo phu thê),v.v…Hà tất gi,chúng ta phải bám theo chữ Đạo,ngắn gọn nhưng, tối nghĩa đối với đa số người bình dân khó hiểu.Riêng tôi thấy như vậy.

  Chữ  Đạo, chính là những  duyên  tốt, xấu đối với tất cả muôn loài chúng sanh hữu tình, là loài người, (có linh hồn, giác hồn sống theo nhận thức), loài vật, (có sinh hồn, sống theo bản năng) và vô tình chúng sanh như núi non,sông ngòi, biển cả, ao hồ, thác ghềnh, sỏi đá, cỏ,cây,hoa, trái, mây, nước,nắng, mưa,v.v.được  thành bản thể,cũng do từ vô số cái duyên ,hay còn gọi là  đạo vốn trật tự trong trời,đất hợp  lại mà  thành .Tuy nhiên, cũng  phải có ngày, bản thể  bị tan rã bởi những cái duyên ác,gọi là đạo vô trật tự cũng ở nơi đất,trời gây nên.Chẳng hạn một chòi tranh,dàn bầu,nhà tôn,cây cối…bị cơn lốc xoáy,gió mạnh cấp bảy tám, làm tả tơi ,đổ vỡ, chìm ngập,gãy cành…Những cơn lốc,gió mạnh này,được hình thành từ không khí trên mặt đất,biển cả ở nhiều hướng giao nhau,rồi đi như cột trụ gọi là lốc ,rồi chuyển động đi ngang,đi mạnh từng đợt gọi là  bão.Nếu không nói rằng; bản thể không khí dù vô ảnh,vô hình, thật trật tự, êm ái,nhẹ hơn lông  hồng. Vậy,mà có lúc cũng trở thành Đạo vô trật tự,làm cho vạn hữu một phen bị nghiêng ngữa,tan tành,ngã gục, rách nát bản thân…

  Bên cạnh những con đường có tướng (hữu vi đạo),cũng có những con đường không tướng (vô vi đạo)thường trực hiện hữu khắp trong không gian đất,trời thật sâu thẳm khó thấy nhưng, có thể thấy qua sấm chớp chiều hôm (chớp đông nhay nháy,gà gáy thì mưa)may bay,gió giật, ầm ầm trước khi mưa,(tiền lôi hậu vũ bất đa) giữa cơn mưa,sấm sét (tiền vũ hậu lôi,vũ như hà) v.v…Cũng như luôn hiện hữu đạo vô vi ấy trong tâm linh con người, không ai thấy được.Nhưng một khi tâm con người khởi lên ý niệm thiện hay  ác.Tức  thì  Đạo hữu tướng liền hiện ra ở Thân,Miệng qua trạng thái từ tốn,nhã nhặn,tha thứ, hiền hòa,đi đứng chững chạc, khiêm cung, lời nói ngọt ngào,nhã nhặn,bao dung…do tâm đang hằng chuyển trên dòng sóng trật tự.Hay hung hãn, giận dữ,không ái ngữ…do tâm mất trật tự.Cho nên,đi,đứng,nằm,ngồi,lễ bái,lái xe,ăn,uống,nói năng…đều là Đạo thiện.Ngược  lại, ác (vô trật tự).Qua đây cho ta thấy rằng; càng đi trên mọi nẽo đường nhân loại thế gian,ta càng thấy ĐẠO trong muôn mặt.

   Chữ ĐẠO,ngoài nghĩa con đường,còn có nhiều vai trò: phương cách,cách thức, phương thức,trợ duyên,cấu tạo,(kiết sử) trạng thái,ngôn ngữ,hành động…đối với vạn hữu trong trời,đất,chúng sanh hữu tình(loài vật và con người) chúng sanh vô tình(cỏ,cây,sông,núi,may bay,gió thổi…), không tướng (vô vi),có tướng (hữu vi).Tất cả đã được thấy,rờ mó được,không thấy,thật trống rỗng,không rờ mó được,không có ngôn ngữ nào để diễn tả được,vì vô số,hằng tỷ .Mắt phàm,khó thấy được.

  Ngày nay,loài người đã được văn minh về khoa học,kỹ thuật,đã phát minh ra máy quan sát nhìn xa( kính viễn vọng,ống dòm binoculars ),cho nên đã thấy được nhiều hiện tượng mang sắc thái biến động, chuyển động,biến đổi của đất trời về nắng,mưa,gió lốc,bão tố,bão tuyết rơi,v.v…Rồi đưa lên đài truyền hình,báo chí cho dân trong nước được biết; mai có bão lớn,mốt trời nắng,…Những máy chụp hình,quay phim,đã quay được những cách của các loài hoa đang nở,cỏ mọc, cây đâm chồi, côn trùng có cách kiến tạo bản thể của chúng,v.v…Và đã đang phát minh ra phi thuyền không gian, bay lên không trung,thấy được trong không gian vô tận có những vật thể lạ,như vân thạch có hình tướng khác nhau,cách xa mặt đất hằng ngàn cây số.Cũng như đã lên được cung Trăng, sao Hỏa bằng phi thuyền không gian qua những cuộc thám hiểm không gian,trong đó có các nhà khoa học Hoa Kỳ và Nga,Nhật.

  Chữ Đạoc có nhiều vai trò,như đã được nói ở các đoạn văn trên.Trong đó có vai trò “thật trống rỗng”,đó là hư không vô tận.Nhưng hư không,không phải là không có gì trong đó.Nếu không có gì,tại sao các nhà thiên văn đặc trách thời tiết đã báo cho dân trong nước được biết sẽ có mưa,bão,tuyết rơi và các nhà khoa học không gian đã loan báo cho thế giới được biết,đang có một vân thạch bay gần quả đất,v.v…Nói rõ hơn,hư không,không phải là hư không,vẫn có cái Có trong đó,như đã nói những cái Có vừa rồi.Do vì hư không,có cái Có(đạo Có) mà Quả đất được xoay tròn,tồn tại hằng tỷ năm.Qua đây,cho ta hiểu rằng;nhiều thứ Đạo,đã có trước  trái đất (vũ trụ-cõi Ta bà) và hiện hữu ngay tại mặt quả đất,phía trên mặt quả đất 60 cây số,cho nên mọi vật ngoài không gian xa,khi vào trái đất ¼ cây số,liền bị vô số Đạo tại trái đất hút ,làm cho rơi mạnh xuống với tốc độ cả ngàn ki lô mét giờ,rồi bị nổ tung.Như tảng vân thạch từ hư không,đã rơi xuống trái đất,rồi nổ tung thành hằng ngàn mảnh nhỏ trên không phận nước Nga vừa rồi,làm cho một số người bị trầy da,sướt mặt…

  Sau khi vũ trụ hình thành,thì vô số hiện tượng của vô số đạo, càng lúc càng hiện hữu nhiều lên qua nhiều thế kỷ.Sau khi loài người xuất hiện, loài người được nhiều thứ đạo đang có mặt đó,là gió,mưa,nắng,không khí,lửa,…trợ duyên cho trên vận hành mưu sinh,phát triển để tồn tại.Đến khi loài người tiến tới thành xã hội,hết ở hang,thì loài người  đã tự phát minh ra vô số đạo,tức là những phương cách,cách thức,đường hướng,được hòa cùng với vô số đạo vốn có trong thiên nhiên như đã nói, cho các việc mưu sinh,phát triển để tồn tại.Đứng trước vô số đạo của thiên nhiên hữu hình,vô hình ấy.Loài người không thể đặt tên vô số đạo ấy là tên gì.Loài người gọi là nước,mây,gió,nắng,mưa…cũng chỉ là những tên gượng ép,không thật.

  Vì thế cho nên, Lão Tử đem lời than:”Đạo mà nói ra được,không phải là ĐẠO”,là tại vì Lão Tử đã thấy vô số hiện tượng:nắng,mưa,sấm sét, gió lốc,bão tố,..xảy ra trong trời đất. Vô số cây,cỏ,hoa,trái,các loài vật và con người xuất hiện trên mặt đất, là do nhiều nhân duyên chung quanh hợp lại,cấu tạo mà thành.Riêng loài người và loài vật, cả hai đều có tình trong tâm.Tình loài người là giác hồn,linh hồn.Tình loài vật,là sinh hồn.Loài người cao hơn,nhạy bén. Nên chi tự tìm nhiều cách để phát triển,phương thức mưu sinh,bảo vệ,sanh con,v.v..Nếu không nói là quá bí mật đối với ông, do vậy Lão Tử không có ngôn ngữ nào để diễn tả, không làm sao đặt tên cho chúng là tên gì, ông  bèn dùng chữ Đạo ,để chỉ chung cho tất cả phương cách,cách thức,đường hướng,mà con người và các loài vật, đều sử dụng,để cấu tạo nơi ăn,chốn ở,sanh con,trong việc mưu sinh. Nói khác hơn,trong thời đại ông.là thời đại nhân loại chưa văn minh khoa học,kỹ thuật,do vậy ông chỉ biết,không thấy được hình tướng con sâu thành bướm,không khí chuyển động thành bão,mây bị sức nóng mặt trời làm mưa,núi lửa trở mình sanh ra sóng thần,trên mặt trăng có đất,đá, có vô số hành tinh hoạt động như Sao Hỏa,vân vân và vân vân.

   Kết luận:Chữ Đạo,là tiếng Trung Quốc,rất là nhiều nghĩa,dịch ra Việt ngữ là con đường,lại càng phong phú hơn.Đó là,đường hướng,phương cách, cách thức,phương pháp, phương án,các duyên giả hợp,bổn phận,nghĩa vụ,bản thể,chân như,tâm tánh hiền hòa,đức độ(đạo đức) đẹp lòng,tử tế,trật tự,thứ tự,ngăn nắp,trang nghiêm,chững chạc,im lặng,…và kinh điển của tôn giáo,gọi là phương tiện,con đường (đạo) đi đến Phật,đến Ngọc Hoàng…Cho nên nói đến Đạo Phật,là nói đến nền đạo lý giải thoát.Đạo lý nào trong kinh điển Phật,cũng  có con đường (đạo) giải thoát, đến Niết Bàn,Cực Lạc.Nếu không học Phật,không nghiên cứu kinh điển Phật để tu tập,chắc chắn người ta không thấy Đạo Phật,là Đạo giải thoát,mà chỉ thấy Đạo Phật,là một màn bí mật,đạo siêu hình,khoa học.

  Cũng như vậy,Lão Tử đã thấy Vũ Trụ Nhân Sinh như là một tôn giáo,Đạo Vũ Trụ (Đạo Ta Bà).Do vì là Đạo,cho nên mới có vô số hiện tượng thiên nhiên trong trời đất,đều là đạo lý giúp cho loài người,loài vật được sống và tồn tại.Rồi muôn loài và con người,tự tìm ra cách thức Phát triển,phương thức bảo toàn,đường hướng mưu sinh v.v…Qua nhận thức ấy,Lão Tử không có lời giải thích được sự bí mật của Đạo Vũ Trụ,cho nên ông nói “Đạo nói ra được,không phải là Đạo”.Trong khi đó,ông không thấy chữ Đạo của Đạo Phật,là con đường giải thoát,qua nhiều phương cách tu tập ở lý của kinh điển.Nếu ông đem tâm học bài pháp” Thực tướng các Pháp là Vô ngã”,rồi thực hành,quán chiếu vào mọi vật,ắt sẽ thấy mọi vật và con người đều không tự thể,tất cả do các duyên giả hợp tạo nên(y tha khởi duyên sinh).Chừng đó ông liền nói Đạo,mà nói ra được, “đích thực là Đạo,như Đạo Phật”.Đúng,các nhà bác học,khoa học đã thấy Đạo Phật,là con đường giải thoát.Thấy luôn Đạo Phật,là đạo hợp với khoa học, vì đã chỉ cho nhân loại thấy được vô số bản thể vũ trụ nhân sinh, đang hiện hữu trong hư không vô tận ( kinh Hoa Nghiêm) và ngay tại không gian trái đất loài người qua những hình thể cấu tạo,biến dịch có,không…(kinh Bát Nhã).

   Nhìn vào những cụm từ ở phần kết luận,chúng ta thấy những cụm từ  ấy là đạo nhỏ.Do vậy các tôn giáo sử dụng chữ Đạo cho đạo gốc (chứa đựng giáo lý),như Đạo Phật,Đạo Cao Đài,Đạo Thiên Chúa…Trong khi tín đồ của các tôn giáo đó, hành đạo( lời dạy của đấng giáo chủ của họ ) để được đến Phật,đến Chúa,thì lại rất ít dùng chữ Đạo,dùng toàn những cụm từ,như đã thống kê ở phần kết luận,là đạo thế gian.(thế gian pháp,tức thị Phật pháp).Tôi đặt tên cho những cụm từ ấy,là những đứa con của đạo mẹ.Tức là thực hành những đạo con: “không làm ác”, chỉ “làm các việc lành”, giữ tâm hồn” luôn thanh tịnh”.Đó là lời chư phật dạy),thì mới được  đến đạo mẹ,là cõi Phật,cõi Ngọc hoàng ,v.v… Đạo con,là những phương tiện của xã hội,của đất trời và phương cách,cách thức,đường hướng của các hành giả tự tìm ra trong việc  thực hành lý của Đạo mẹ,đó là kinh điển Phật,Thánh.

 

 

ĐÓN ĐỌC ẤN PHẨM THỊ HIỆN

Posted By on January 30, 2015